Văn, thơ

Tức cảnh sinh tình làm thơ

Sort by:
Tiêu đề
Trả lời Đọc
Bài viết cuối ↓

    Văn thơ của cộng đồng F.A - vatliphothong.vn

    Anh đi học, chẳng hề nghe tin em
    Dòng sông xưa, vẫn bên đợi bên chờ
    Khi ra trường, tìm em thì đã muộn
    Xe hoa người, bỗng chặn đường anh qua

    Cũng theo phong trào-Bài thơ mình làm hồi lớp 9 :(

    Ngày xưa ấy... tuổi học trò vương vấn dại khờ!

    Ngày hôm nay về quê

    Chợt đi qua trường cũ

    Ghé thăm lớp 9D 59.

    Lòng bồi hồi xao xuyến.

    Một 9D gần gũi!!!!!!

    Với các bạn thân thương

    Hiện qua bốn bức tường

    Qua từng dãy bàn ghế.

    Lớp học vẫn như thế..

    Nhưng các bạn đi đâu?

    Những ngày tháng đậm sâu

    Tìm hoài mà không thấy.

    Nhớ lớp mình hồi ấy...

    Vui vẻ mà dại khờ.!

    Những trò đùa tếu táo

    Phút tinh nghịch trẻ thơ.

    Nhớ nhất là những lúc:

    Trai gái đua tranh tài

    Các bạn nam cãi vã

    Con gái thì hát ca.

    Miệng cười vui rộn rã

    Đó! Tất cả những điều đó

    Hiện lên một 9D..!

    Không một chút buồn bã

    Giờ 9D tan rã...!!!

    Mỗi đứa đi một nơi

    Xây dựng cuộc sống mới

    Chuẩn bị bước vào đời.

    Tạm biệt nhé 9D...

    Gấp lại trang giấy trắng

    Màu mực tím thân thương.

    Kết thúc của một chương

    Ghi lại trong tâm hồn

    Khép chặt trong trí nhớ

    Ngăn nhỏ của con tim.

    Và ta không thể quên

    Bốn mươi hai con người

    Với bốn hai tính cách.

    Để giờ đây mới thấy

    Hai hàng mi ứa lệ..!

    Hai hàng mi cảm xúc

    Chẳng thể nói gì thêm.

    Tuôn ra từ tâm hồn

    Chúc bạn hiền ngày ấy

    Một ước mơ giản dị..

    Một cuộc sống bình an

    Tạm biệt nhé 9D...!!!

    Bài viết: Một khoảng lặng cho một thời để nhớ-9D forever.

    Nguồn Zing Blog

    Bài thơ về lớp học của GS.Xoăn

    Cảm xúc khi nghĩ về TEENA1:

    Trời khuya bóng tối bao trùm
    Kí ức lớp học kết chùm đi ngang.
    Mỗi lần nàng hạ bước sang
    Lòng TeenA1 xốn xang nghẹn ngào.
    Vừa đây lạ lẫm bước vào
    Thấm thoắt đã phải vẫy chào chia xa.
    Gia đình A1 chúng ta
    43 cá tính 43 tâm hồn.
    Dưới lời dạy dỗ ôn tồn
    Của Mờ rờ Thái béo, tròn, duyên, đen.
    Tuy chưa ai được thầy khen
    Những all cũng để dạy nên học trò.
    Lớp ta như một con đò
    Được thầy rẽ sóng dẫm dò trôi theo.
    Lớp ta như một con diều
    Thầy là ngọn gió cuối chiều vút cao.
    Chúng em rất đỗi tự hào
    Trong niềm cảm xúc nghẹn ngào: Thầy ơi!!
    43 tính cách riêng rời
    43 tên gọi tuyệt vời khó quên.
    Cùng nhau sánh bước đi lên
    Tiến theo lựa chọn làm nên tự hào.

    Từng trang kí ức ngọt ngào
    Hóa thành nỗi nhớ dạt dào đầy vơi.
    Nếu mai mỗi đứa một nơi
    Sẽ không còn được nói cười nữa đâu.
    Và xin ghi nhớ một câu
    «MAI XA RỒI SẼ NHỚ NHAU..... tHẬT NHIỀU»!!! ​
    PS: Của một người bạn cùng lớp

    Help!

    Tình hình là topic này mình không cần kiến thức lý mà cần sự nhanh trí và tâm hồn lãng mạn của các nhà vật lý học. Trong tuần tới mình phải nộp một bài thơ về nhà trường theo yêu cầu của cô giáo mà chưa biết phải viết sao. Yêu cầu thơ phải tự sáng tác nên hơi bí ý tưởng. Mình nhìn trước trông sau chỉ thấy mỗi diễn đàn mình là nhiều nhân tài về mọi lĩnh vực, nên muốn nhờ mọi người tư vấn giúp cho mấy vần thơ để nộp về cho trường. Chủ đề thơ thì về quên hương, đất nước, con người, tình bạn,.... mong được sự giúp đơ của các bạn!!!

    CẢM NHẬN VỀ ĐỀ THI TOÁN KHỐI A 2013

    Đề Toán ra thật hồn nhiên. ​
    Thế nên chỉ có giáo viên vừa tầm. ​
    Thí sinh sau phút lặng thầm. ​
    Ngồi làm khảo sát, yên tâm câu đầu. ​
    Tìm m không biết ở đâu. ​
    Loay hoay nghịch biến, 0 đầu đến dương. ​
    Câu 2 trông cũng tầm thường. ​
    Đưa sin trên\cos tìm đường giải ngay. ​
    Chuyển ngay vế phải sang này. ​
    Tìm ra 2 ẩn, thật may, đúng rồi. ​
    Câu 3 giải hệ bồi hồi. ​
    Bậc 2 bậc 4 thôi rồi quá đen. ​
    Không làm được lại mon men. ​
    Bạn ơi mình muốn làm quen cái nào. ​
    Sau khi mượn nháp chép phao. ​
    Phương trình có nghiệm x vào con 2. ​
    y = 1 chẳng phải sai. ​
    Thế là ta đã xong bài thứ 3. ​
    Bài 4 cũng thật dễ qua. ​
    U = ln (len) x là ra một dàn. ​
    Câu 5 hình học không gian. ​
    Trông hình như kiểu phân làn ô tô. ​
    Gục đầu rồi nhớ đến cô. ​
    Đến khi cô dạy, phát rồ cả lên. ​
    Trông chờ vận đỏ số hên. ​
    Đây rồi số phức, ta nên làm bài. ​
    Thể hiện mình là thiên tài. ​
    Ngồi làm số phức trong 2 giờ liền. ​
    Câu 7 câu 8 ngồi thiền. ​
    Tay cầm máy tính, bấm liền, không ra. ​
    Mọi người ai cũng mong chờ. ​
    Biết đâu mình lại bất ngờ thủ khoa​

    Thơ tình về mạng

    Tôi biết em qua diễn đàn boxmath, ​
    Tỏ tình trên moon.vn, ​
    Cùng em học trên thư viện vật lí, ​
    Giúp em bài trên vật lí phổ thông, ​
    Em thích violet nhiều lắm, ​
    Anh hay đăng trên vnmath nhà ta, ​
    Mathvn rồi chỉ còn hoài niệm, ​
    VMF, anh chũng chẳng thiết tha, ​
    Vì.............? ​
    Anh năm nay cuối cấp, ​
    Mơ ước nhiều cuộc sống đổi thay, ​
    Góp phần nhỏ cho đất nước tươi đẹp, ​
    Tô thêm cho tình yêu chúng mình. ​
    Hôm nay k2pi có đề mới, ​
    Anh phải lên đó luôn, ​
    Tạp chí dạy học hóa mời gọi, ​
    Em có lên, thảo luận cùng anh? ​
    Em bảo đang on facebook, ​
    Không thời gian lướt web làm bài, ​
    Nhưng em ơi, mạng là thế giới ảo, ​
    Không nên giết thời gian vàng ngọc của mình! ​

    Vui buồn có tôi

    Vui buồn có tôi.

    Người vui tìm chỗ đông người
    Người buồn một mình làm thơ
    Dù rằng thơ cũng chẳng hay
    Những mang nỗi buồn vời đi.

    Dù rằng vẫn có ngày mai
    Mà sao vẫn buồn đêm khuya
    Khuya rồi lại đến ngày ngày
    Mai dậy tưởng rằng khác hơn.

    Kim quay nhanh mãi không ngơi
    Vời sông cạn ai hiểu đâu?
    Chơi vơi giữa một dòng đời
    Mà sao vẫn buồn hôm nay.

    Họ thì cố gắng ngày ngày
    Mình thì lúc gắng lúc không
    Thấm thoát đã được mấy ngày
    Mà sao vẫn buồn trời ơi.


    Gửi đến người nào đó.

    Ngày thi đã qua được mấy tháng rồi.
    Tôi ngồi nhớ kỉ niệm đã trôi qua
    Ngày đó mang giao mác đi chiến trận
    Trận đánh được nửa thi mệt hết rồi.

    Ghế đá ơi giơ vẫn đang ở đó
    Ngày hôm đó gặp ai mà xinh thế
    Gặp rồi tưởng trừng như người xa lạ
    Mà sao lại nhớ nhớ chút mong manh.

    Bóng hình ai giờ đã xa phương ấy
    Để tôi buồn lặng lẽ giữa dòng đời
    Mong ngày gặp lại người phương xa ấy
    Để kết làm bạn ai giữa cuộc đời.

    Làm thơ chưa được hay mong mọi người thông cảm, mới nghĩ từ tối quá. Một chút cảm xúc...

    Hãy đi về nơi ấy và để sự im lặng lại với anh

    Vì cuộc sống này hữu hạn nhưng điều đặc biệt mà em tìm kiếm – tình yêu thì vô cùng mà, hãy đi đến cuối con đường và tình yêu sẽ lại trở về với em mà…

    Hãy cứ tiếp tục đi trên con đường ấy em nhé! Đó là điều mà anh muốn nói với em lúc này, và đó cũng là tất cả những gì mà anh có thể nói được với em. Với anh lúc này tất cả chỉ còn lại sự im lặng luôn bên anh, anh lại bị sự im lặng ấy ngự trị và lấy đi tất cả, và anh cũng đang dần chấp nhận tất cả mọi thứ ra đi trong im lặng, kể cả em…

    Chính vì vậy em đừng quay đầu lại, đừng để sự im lặng kia theo gót mình, vì chỉ một người chờ đợi trong im lặng là đủ rồi.

    Hướng về phía ấy, nơi mà em đi về, sẽ là nơi bắt đầu mới của em, nơi mà em cần tìm bấy lâu nay, cũng là nơi mà em thuộc về đấy. Còn phía sau lưng em, tất cả những sự hỗn độn mà cả hai người đã từng nếm trải, sẽ chỉ là quá khứ và kỉ niệm thôi. Vì vậy đừng luyến tiếc làm chi em nhé, mà hãy nhìn và đi về phía trước…

    Phía trước con đường kia, vào một ngày nắng đẹp, em cất bước nhẹ ra đi trong một sự im lặng mà vô tình hay hữu ý chúng ta tạo ra, và để rồi cả hai không còn gì cho nhau nữa ngoài sự im lặng đáng sợ kia. Rồi anh cũng biết sẽ có ngày này, anh sẽ im lặng nhìn em dần xa anh như cuộc tình mình vậy. Em cứ đi đi em nhé…

    Có khi nào em tự hỏi rằng vì sao lại có sự im lặng kia? Và có phải sự im lặng kia tạo ra một khoảng cách vô hình cho anh và em? Điều em muốn có như điều anh muốn? … Câu trả lời cho tất cả những câu hỏi kia lại cũng chỉ là sự im lặng. Vì anh hay em đều chưa từng hỏi nhau những điều đó. Nhưng anh biết được rằng, chúng ta đều mong được hỏi và được biết câu trả lời cho những điều đó, song tất cả ta đợi và dành cho nhau cũng chỉ là thế thôi…

    tinh-yeu-34.
    Em ra đi, em đi vì những điều chúng ta không thể cho nhau duy chỉ trừ sự im lặng đó. Em hay anh ngày càng không thể hiểu được nhau có phải vì sự im lặng đó ngự trị và lớn dần. Vậy anh xin em một lần cuối, hãy để sự im lặng ấy lại cho anh và em hãy làm điều mình cần làm. Để anh sẽ mãi ngóng chờ như anh đã hứa trong im lặng, để trò chuyện với nỗi buồn trong im lặng, để gục đầu hay khóc thầm trong đêm vắng cũng với sự im lặng kia. Ngày ta quen nhau lần đầu, chúng ta cũng đều im lặng tìm hiểu nhau, và giờ đây khi em đi rồi, em cũng ra đi trong một sự im lặng…

    Rời khỏi cuộc tình này, em vẫn còn nơi để đi, để hướng về một nơi khác mà em cần, còn anh thì nơi nào cho anh, nơi nào anh thuộc về, nơi nào để vơi đi nỗi buồn? Anh tự hỏi mình sẽ ra sao những ngày sắp đến, khi mà người hiểu anh cần gì, người sẽ cho anh để vượt qua những nỗi đau trong quá khứ rồi lại rời xa anh…

    Đôi khi anh nhắm mắt lại và ước rằng mọi chuyện có thể quay lại từ đầu, nhưng không, đây là cuộc sống và phải biết chấp nhận nó. Phải chấp nhận và sống trong im lặng một cách mòn mỏi thế này là điều mà anh phải chấp nhận đúng không em.

    Dù rằng có đôi lần anh cố gắng gạt đi mọi vướng bận để có thể bắt đầu lại như những ngày xưa nhưng anh hiểu một điều rằng cả hai chúng ta đã chịu đựng những nỗi đau trong sự im lặng quá nhiều rồi em à. Đó cũng là lí do anh hiểu và tôn trọng quyết định của em…

    Đoạn đường mà em đi ngày mai sẽ đầy nắng và thật đẹp với một cô gái tuổi đôi mươi mơ mộng như em. Và hãy vững bước trên con đường mình đã chọn, nơi cuối con đường kia sẽ là điều em muốn, là thứ mà bấy lâu nay em cần. Một bờ vai, một đôi tay khác sẽ dìu dắt và luôn bên cạnh em, chính vì thế đừng quay đầu lại em nhé.

    Hãy để lại cho anh những gì mà anh đã mang lại cho em và hướng về một nơi có những gì mà em đáng được nhận. Vì cuộc sống này hữu hạn nhưng điều đặc biệt mà em tìm kiếm – tình yêu thì vô cùng mà, hãy đi đến cuối con đường và tình yêu sẽ lại trở về với em mà…

    (Sưu tầm)

    Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ?

    Ta chỉ mong có một ngày, tim ta biết nhớ mong một người, biết xót xa cùng niềm đau của người ấy, biết rung động khi mắt môi tìm nhau, tay xiết lấy nhau. Ta chỉ mong đôi tim đồng điệu, chan hòa và ấm áp.
    Có những chiều hanh hao gió thổi, ta đi về trong dòng người xe đông đúc âm thanh cuộc sống va đập vào nhau, tim ta trầm lặng một góc vì cô đơn quá đỗi.

    Có những ngày ta co mình trong hơi lạnh, bất giác áp vào bên má một cốc café ấm. Dòng thời gian vẫn trôi qua thật chậm, khẽ khàng len qua từng kẽ ngón tay.

    Cuộc sống của ta là thời xuân trẻ vốn không bình yên và đầy ngạo ngược, vốn có những cuộc vui cùng bạn bè, có những lần rung động trước nụ cười, ánh mắt của ai kia.

    Nhưng ta nhận ra, cũng đã lâu rồi tim chưa rung lên như những ngày xưa ấy. Ta bất giác hỏi mình, trầm ngâm giữa đời, chìm lặng giữa thinh không.

    “Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ?”

    Thật khó để định nghĩa như thế nào là một trái tim bình yên. Có phải là an lành không vết xước, là một trái tim khỏe không tật nguyền, hay là một trái tim sôi nổi?

    Ta nhớ rằng tim ta vẫn đập những nhịp đập quá đỗi thân quen, vẫn nhói đau khi nhắc về quá khứ, vẫn hồ hởi nuôi hy vọng về tương lai. Vậy mà bao lâu rồi, tim ta chưa yêu thương đủ đầy một ai đó?

    Ta chỉ mong có một ngày, có một người nào đó, đủ can đảm, đủ chân thành đến bên cạnh. Ta không đòi hỏi phải được nhận nhiều hơn là cho đi, bởi trong tình yêu đó là điều ích kỷ. Ta chỉ mong có thể đem yêu thương dành cho ai đó, trọn vẹn, thủy chung và gắn kết lâu bền.

    tinh-yeu-33.

    Ta chỉ mong có một ngày, tim ta biết nhớ mong một người, biết xót xa cùng niềm đau của người ấy, biết rung động khi mắt môi tìm nhau, tay xiết lấy nhau. Ta chỉ mong đôi tim đồng điệu, chan hòa và ấm áp.

    Tình yêu vốn không phải là thứ quá xa vời, với tuổi trẻ lại càng không phải là thức quà xa xỉ. Nhưng ta khát khao tìm được một trái tim đồng điệu đúng nghĩa, thuộc về nhau, trân trọng nhau đúng nghĩa. Bởi ai đó đều có một ai đó dành riêng cho mình.

    Nhưng ta không biết còn phải chờ đợi bao lâu nữa, kiên nhẫn bao lâu nữa. Rồi thì người mà ta cần tìm, người mà ta chờ đợi có thật sự đến với ta không? u cũng vì cô đơn mà lạc lõng, cũng vì mong chờ mà hụt hẫng, cũng vì nuôi hy vọng mà trở nên thất vọng. Tim ta chùng chình qua những nỗi đau, cũng nhiều lần va vấp, cũng nhằng nhịt những vết xước rỉ máu từ những chuyện tình quá khứ đã qua. Ta chỉ mong có thể bình tâm trở lại, có thể vỗ về bản thân và nuôi dưỡng tim mềm.

    Rồi ta sẽ có tình yêu an nhiên, trong tim yêu bình yên!

    (Sưu tầm)

Tùy chọn hiển thị chủ đề

Đang tải...